Bình yên ơi, buổi sáng yên
lành
Chiếc váy
xinh, tóc buông lơi,sáng bừng sau một đêm ngon giấc
Ly cà phê,đám có xanh,heo may đưa hương dịu ngọt
gió nhẹ đến
nao lòng…
Em nhớ những
khi
Lang thang
cùng anh, một ngày sau bao ngày mỏi mệt..
Ngắm phố trượt
qua mi, ngắm dáng anh gầy
Anh khe khẽ một
lời hát cũ,nghiêng nghiêng nụ cười sau tay lái
Em trở về thời
thiếu nữ, líu lo trò truyện,rộn rã tiếng cười
Và hôn anh!
Em mênh mang
nhớ
Lúc dỗi hờn
Khi ánh mắt
cũng khiến ta đau
Run run lời
trách giận
Nức nở giọt lệ
tràn
Ngỡ mình tan
đi vô nghĩa trước tình yêu
Thèm một nơi ẩn
náu
Vẫn nhớ lời anh
“Dù thế nào cũng thương nhau,tin nhau nhiều em nhé.
Anh không
tin mình lại có thêm lần nữa trong đời…”
Em quay đầu
nhìn lại, anh ôm lấy thương yêu
Đắng cay,khao
khát vỡ òa những đam mê cháy bỏng…
Hạnh phúc anh
ơi, chỉ là những điều giản dị
Là một ngày
không có những lo toan,bỏ lại đằng xa những day dứt , mệt nhoài
Em say ngủ,
trên môi vẫn vương mùi yêu thương hạnh phúc
Ấm áp anh ơi,
khi em xây lưng vào anh
Gối đầu trên
tay anh, như con mèo xinh xắn
Cùng xem bộ
phim mình thích,đôi khi ngắt quãng bởi những nụ hôn…
Là khi mình
lười biếng trước bình minh,sợ tuột mất dư âm một đêm ngọt ngào,đắm đuối..
Sợ trôi mất lời
anh khi em hạnh phúc “yêu anh nhiều không em”
Góp nhặt từng
giờ dệt nên những thương yêu
Em mong một
ngày không phải vội vã môi hôn,hồi hộp ngóng chờ
Không phải vội
vã giận hờn, vội vàng lau nước mắt..
Một ngày khi
em cột tóc cao, cắm hoa và chờ nghe bước chân anh ngoài cửa,và em say sưa chuẩn
bị bữa cơm chiều
Em sẽ đợi ,
không phải lời anh vẫn nói “ anh yêu em”
Mà em mong một lời thú nhận “anh cần có em
trong cuộc đời này”….

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét