Tôi đã từng ước ao được trốn vào tâm trí anh để biết anh đang nghĩ gì, yêu tôi nhiều bao nhiêu...Rồi một chiều không bình yên, tôi không nghĩ điều tôi ước lại dễ thực hiện đến thế, để giờ này, tôi lại ước giá như tôi ko hiểu, không nghe, không đong đếm...Tôi rơi vào hư không để về với cuộc đời…
Anh nhớ không
Biết bao điều
mình ước được cùng nhau
Đọc sách, xem
phim, lang thang trên biển vắng
Cùng ngắm
bình minh bừng sáng
Cùng tạm biệt
hoàng hôn khi thăm thẳm chiều về…
Có lúc giận hờn,
nghi ngại những thương yêu
Có khi đớn
đau vì những xót xa ngang trái
Anh lặng
thinh, em quay lưng bật khóc
Nhưng vẫn hiểu
một điều
Mình thuộc về
nhau…
Hạnh phúc ngập
tràn, cháy bỏng những đam mê
Anh Mang đến
cho em những thảo nguyên xanh thẳm
Những cánh đồng
đầy hoa, những dòng sông dậy sóng
Cứ ngỡ mình đang
mơ…
Anh ơi, em từng
ước ao hiểu rõ tâm hồn anh
Để đong đếm
tình yêu
Những yêu
thương anh trao có nhiều như anh nói???
Để chiều nay
Nước mắt em
rơi, Tim em vụn vỡ
Khi em biết một
điều
….thật đơn giản
nơi anh
Điều em ước
ao – hiểu được lòng anh
Giờ điều ước
đã thành sự thật
Khoảnh khắc ấy đớn đau
Tình yêu rơi..
Vỡ vụn...
Xuống thềm...
Em đã từng
trước biển cô đơn
Nhìn sóng
ngoài khơi vỗ về bờ cát
Bờ cát dài ngỡ
mình hạnh phúc
Không biết
ngoài khơi xa sóng êm ả bên thuyền
Mỗi lúc bên
nhau chẳng định nghĩa được thời gian
Chỉ biết rằng
mùa xuân là có thật
Khi môi
anh chạm vào môi em ngọt mềm da diết
Mọi toan tính
đời thường ngỡ mãi lùi xa
Để bây giờ,
khi hiểu rõ lòng anh
EM sẽ chẳng
bao giờ ước ao là Mécghi bé bỏng
Một mình ôm
hoa hồng, ôm tàn tro với trái tim tan nát
Vì cha Ran
trong đời thường là có thật
Sẵn lòng đổi
tình yêu lấy phút rạng danh bên Chúa ngàn đời
Thôi...! Anh ở lại với
bình yên nhé
Đắng ngọt nào
cũng chỉ của riêng em…

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét